Trang

Chủ Nhật, 2 tháng 9, 2012

ĐỘC ẨM



ĐỘC ẨM
 

Bữa nụ cười hồn nhiên vui sương sớm
Đón bình minh chén nhạt hớp ánh ngày
Thu và Đông cơn gió chướng lắc lay



Cũng thê thiết thủa Xuân thì hoang mộng

Bữa nắng trưa trắng ngày, đời oi ả
Mặn môi thâm giọt mồ hôi tanh máu
Cô liêu ôi, nửa đời trôi tháng sáu
Bóng ngã dài hừng hực khúc cầm ca

Chiều và hoàng hôn ngang qua làn tóc điểm
Ngồi ngậm chén đời, tình vuột mật hai tay
Ta vọt cười, ha ha thả ngày xuôi tuyệt vọng
Ôm đất trời, ôm chén đắng lúy túy say!















RỪNG CÂY và TUYỆT TÁC của SẮC MẦU .




Nhưng đôi khi đường đời không đầy hoa như thế, lối cũ nhạt nhòa, người xưa phai dấu, chỉ còn lại con đường thênh thang lá úa.


Và lá ngày càng úa màu thời gian


Lớp lớp chất chồng lên nhau như kỷ niệm


Chỉ một dòng chảy nhỏ nhưng đã chia chúng ta về hai phía bờ chẳng thuộc về nhau, đường em đi khói sương mờ trong nắng nhạt.


Tình mình giờ như cây trơ trụi giữa mùa đông


Chiếc ghế xưa, chỉ có lá vàng ve vuốt


Bao nhiêu năm rồi hờ hững hỡi Tình nhân?


Có thể nào chăng, đường tình rêu phong thế?


Anh đi về phía ai, hoang phế tâm hồn?


Về phía ai để chiều vàng u uẩn?


Em như thân cây, cổ thụ miệt mài


Mặc lá sắc rụng rơi miền quên lãng


Em vươn những cánh tay gầy guộc


Quờ quạng hư vô,


Kiếm tìm vô vọng nhưng chẳng thể mang anh quay về


Bên kia đời, con suối vẫn xanh trong


Mặt hồ yêu phía anh phẳng lặng



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét